Hai người...... hai người
đang làm gì vậy? - nó
hét lên.
Nhìn thấy nó, bố nó vội
vã mặc quần áo.
Con..... con sao con về
đây?
Con không về chắc đã
bị bố qua mặt rồi. Bố
đuổi bọn con đi để hú hí
với một mụ đàn bà.
Hỗn xược - bố nó
giang tay tát nó một cái
đau điếng.
Nó ôm bên má bị bố nó
tát.
Bố..... - giọng nó nghẹn
lại.
Nhân tiện đây, bố cũng
nói luôn. Đây là cô Elena,
từ bây giờ cô ấy sẽ là
thư kí của bố cũng là
mẹ kế của các con. Con
bảo Laura từ bây giờ sẽ
có thư kí mới, nó không
phải đến công ty nữa........
------------
Bây giờ chúng ta phải
làm gì đây? - Laura kêu
gào.
Khổ quá, tiền không,
việc làm cũng không,
thế kiếm đâu ra tiền mà
ăn với tiêu. Tao đã bảo
mày rồi, ngay từ đầu bố
bảo làm thư kí thì đừng
có vào làm - Andrew
nói, chỉ mặt Laura.
Thôi, cho em xin. Bây
giờ quan trọng là phải
đuổi được con mẹ mụ
kia ra khỏi nhà kìa - nó
đi đi lại lại.
Rồi chợt nghĩ ra cái gì
đó, nó reo lên.
A, nghĩ ra rồi. Chị
Laura, chị hay đi đánh
ghen đúng không. Bây
giờ chị gọi bạn bè chị
đến nhà đập chết con
mụ đấy đi.
Mày bị điên à, bố đánh
tao chết, mày chịu trận
một mình chưa đủ hay
sao mà lôi cả tao vào.
Thôi thôi thôi, không
được đâu - Laura xua
xua tay.
Thế bây giờ...... làm thế
nào bây giờ. Chẳng nhẽ
tự kiếm việc làm thêm -
nó khoanh tay ngồi
phịch xuống cái ghế sa
lông.
Thôi, trong vòng một
tháng, khẩn trương
kiếm việc làm thêm, ông
già chỉ chu cấp tiền một
tháng thôi đấy. Anh sẽ
đi hỏi bạn bè xem có thể
vay được vốn mở công
ty không, còn bây giờ
bỏ qua việc con mụ kia
đi, đi ngủ, mai bàn tiếp -
Andrew ra lệnh rồi đi lên
phòng.
++++++
Sáng hôm sau, nó đi ra
đường để thay đổi
không khí. Đi mãi đi mãi
mà vẫn không biết đi
đâu, cuối cùng nhận ra là
bị lạc đường lúc nào
không biết. Nó vò đầu
bứt tai, mấy hôm nay
nó lơ đãng quá, lúc nào
cũng nghĩ đi đâu đâu.
Chợt nhớ ra nó có cầm
hồ sơ theo. Thôi thì đã
lạc rồi, tiện thể đi xin
việc luôn cũng được. Đi
được một đoạn nữa, nó
va phải một người,
quay lại định xin lỗi thì
chả thấy người đấy
đâu. Thấy hình như, cái
người nó vừa va phải có
làm rơi cái gì đó. Hóa ra
đó là một cái card visit
kèm theo một tờ giấy.
Mở ra, cái chữ đầu tiên
đập vào mắt nó "Tuyển
Nhân Viên". Nó chết đuối
như vớ được cọc, lần
theo chỉ dẫn trong tờ
giấy nó tìm đến công ty
đang tuyển nhân viên.
Nộp hồ sơ xong xuôi, nó
nhớ ra tên công ty là
Steven. Vội hỏi cô tiếp
tân.
À, cô cho tôi hỏi, giám
đốc công ty tên gì ạ?
Steven.
Nó hơi giật mình khi
nghe đến cái tên
Steven. Chẳng nhẽ bố
nó mở công ty làm ăn
riêng mà không cho 3
anh em nó biết? Chết
rồi, thế thì không thể
xin việc ở đây được. Nó
vội vàng rút lại hồ sơ và
ra đứng chờ thang máy.
Trời đất, thang máy
đang sửa chữa. Thế là
nó lại phải cuốc thang bộ
mà đi xuống.
........ Rầm.......
Sao hôm nay xui thế
không biết, đụng phải
người ta hai lần.
Tôi xin lỗi, anh có làm
sao không?
Nó quay sang nhìn cái
người nó vừa đụng phải.
Đây là một chàng trai
cao ráo, tầm khoảng 26,
27 tuổi, anh chàng có
một nước da trắng mịn,
có thể nói là trắng hơn
cả con gái, mái tóc màu
hạt dẻ, nhưng ấn tượng
với nó nhất vẫn là đôi
mắt màu nâu trầm, ẩn
chứa trong đó rất nhiều
nỗi niềm. Quả thực anh
chàng này rất đẹp trai.
Này, cô không có mắt
à. Ban nãy đụng phải tôi
ngoài đường, tôi đã tha
cho rồi, mà bây giờ vẫn
thế, mắt cô để đi đâu
hả. Có biết tôi đang bị
thương không.
Over The Counter Metronidazole <a href=http://ciali5mg.com>cialis</a> Viagra Efectos Adversos
Free Varga Pills <a href=http://cheapciali.com>cialis 20mg price at walmart</a> Acticin 30gm